Công Chúa Sáng Mắt Rồi! - Tứ Niên - trang 1
Sau khi rơi xuống vách núi, đôi mắt ta đã mất đi thị lực và được Phong Dật cứu giúp.Vì món nợ cứu mạng ấy, ta dây dưa với Phong Dật suốt một năm trời.Cho đến khi nghe hắn cười cợt tại yến tiệc: "Công chúa thì đã sao? So với con chó ta nuôi còn phiền phức hơn gấp bội!"Ta cố nén nỗi đau đớn như dao cắt vào tim, bày tỏ lòng mình với hắn lần cuối.Hắn lạnh lùng cười nhạt, lời nói như lưỡi đao sắc bén: "Công chúa ngã đến hỏng đầu rồi chăng? Ta cứu nàng...