Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Chương 8
Chương 8: Lục Thái Thái Của Tôi. Nói xong Hạ Tịch Quán chỉ vào
Hạ Tiểu Điệp, rồi nhìn vào Lục Hàn Đình: “Lời này là cô ta nói.” Hạ Tiểu Điệp và Khổng Chân Nhi
sững sờ, hoá ra người đàn ông
này thực sự là trai bao mà Hạ Tịch Quán nuôi? Trời ơi Hạ Tiểu Điệp cảm thấy trên mặt mình hung hăng trúng một cái tát. Lúc này chủ tiệm mang một chiếc
bánh mứt dâu ra, Lục Hàn Đình xách ở trên tay: “Đi thôi, về nhà.” “Được.” Hạ Tịch Quán đi theo, cô
còn ngoái đầu nhìn lại vẫy vẫy tay với Hạ Tiểu Điệp: “Bye bye.” Hạ Tiểu Điệp ngắn ra, cô chưa bao giờ nghĩ đến Hạ Tịch Quán
thật sự nuôi được một trai bao cực phẩm như vậy. Lúc này Khổng Chân Nhi ngây
ngốc nói: “Tiểu Điệp, xem ra cậu
thật sự phải gọi Hạ Tịch Quán một tiếng bà cô rồi.” Hạ Tiểu Điệp hung hăng lườm Khổng Chân Nhi một cái. Khổng Chân Nhi lập tức cười mỉa,
mở miệng: “Tiểu Điệp, ý của tớ là,
trai bao mà Hạ Tịch Quán nuôi
đẹp trai quá đi, bao nuôi anh ấy phải mất bao nhiêu tiền nhỉ” Ban nãy toàn bộ quá trình Lục Hàn Đình không có nhìn đến chỗ cô lây một cái, coi như cô không tồn tại, điều này làm cho Hạ Tiểu
Điệp xinh đẹp và tự tin cảm thấy rất thất bại và căm tức. Nhưng lời của Khổng Chân Nhi
nhanh chóng nhắc nhở cô, không
phải chỉ là một tên trai bao được
Hạ Tịch Quán bao nuôi thôi sao,
cô có thể nâng giá gấp máy lần để bao nuôi anh. Nghĩ đến đây, cả người Hạ Tiểu Điệp tung tăng nhảy nhót. “Chủ tiệm, mang chiếc bánh mà
tôi mua ra đây, chúng tôi phải về
rồi.” Hạ Tiểu Điệp đến lấy bánh ngọt. Chủ tiệm không có đưa: “Ngại
quá hai vị tiểu thư, tiền tôi trả lại các cô, thậm chí còn có thể đền Chương 8: Lục Thái Thái Của Tôi.
bù gâp đôi, nhưng chiêc bánh ngọt này không thể đưa cho các cô được rồi.” “Tại sao vậy?” Hạ Tiểu Điệp và
Khổng Chân Nhi đều ngây ngắn cả người. Chủ tiệm khẽ cười: “Bởi vì, chiếc
bánh ngọt này là phải cho con chó nhà tôi ăn.” Cái gì? Hạ Tiểu Điệp gõ mạnh vào bàn:
“Chủ tiệm, ông có ý gì, ông đang làm nhục chúng tôi?” Chủ tiệm: “Lễ nào tôi làm nhục
còn chưa đủ rõ ràng sao, các cô
đắc tội với một nhân vật lớn rồi,
chiếc bánh này coi như để cho chó ăn, cũng không để cho các cô ăn!” Chiếc xe sang trọng dừng lại ở U
Lan Uyển, Lục Hàn Đình đưa
chiếc thẻ đen mạ vàng cho Hạ Tịch Quán: “Cái này cho cô.” Hạ Tịch Quán run lên như lông vũ
trên quạt hương bồ, tại sao anh
lại cho cô thẻ chứ? “Tôi không cân.” Cô từ chối. Lục Hàn Đình nhếch môi mỏng:
“Cô chắc chắn không nuôi nồi trai
bao như tôi, nhưng cô, tôi vẫn là
có thể nuôi được, Lục thái thái của tôi.” Lục thái thái của tôi… Khi anh thốt ra những lời này bằng một giọng nói vô cùng từ
tốn, Hạ Tịch Quán chỉ cảm thấy
trái tim cô rung động, nhịp đập trái tim nơi đó đã loạn nhịp. Hạ Tịch Quán nhanh chóng mở
cửa xe chỗ ghế phụ, sau đó xuống xe. Người đàn ông này đúng là yêu nghiệt. Hạ Tịch Quán cần thận cất tắm
thẻ đen mạ vàng vào túi xách, tiến
vào phòng khách, Lục lão phụ
nhân tươi cười đón chào cô: “Tịch
Quán, cháu về rồi, hôm nay về nhà mẹ đẻ tốt đẹp chứ?” “Bà nội, rất tốt đẹp, chúng ta cùng ăn bánh ngọt nào.” Đôi mắt Lục lão phu nhân sáng lên, bước vào phòng khách, xoa
xoa tay nói: “Bánh ngọt, bà thích ăn bánh ngọt nhất.” Lúc này Lục Hàn Đình bước vào,
anh không có đến phòng khách,
mà trực tiếp lên lầu, nhưng đến
cầu thang bước chân anh bỗng
nhiên dừng lại, ánh mắt rơi trên
người Lục lão phu nhân: “Bà nội,
Chương 8: Lục Thái Thái Của Tôi.
bà bị cao huyệt áp, ăn một miêng bánh ngọt là được rồi.” Lục lão phu nhân đưa miếng bánh
thứ n vào miệng của mình, nói
hươu nói vượn một cách nghiêm
túc: “Trong lòng bà tự có tính
toán, bà chỉ ăn một miếng nếm thử hương vị thôi, thật ngọt.” Hạ Tịch Quán bị lão phu nhân làm
cho phì cười, cô nâng mắt lên
Chương 8: Lục Thái Thái Của Tôi.
nhìn vào người đàn ông đứng ở trên cầu thang: “Anh có muốn ăn bánh ngọt không?” Lục Hàn Đình không thích đồ ngọt: “Không cần.” “Khóe miệng cô chỗ đó.” Ánh mắt Lục Hàn Đình rơi trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, bởi vì ăn bánh ngọt, cái mạng che
mặt cô đã vén lên một góc, lộ ra
chiếc cằm xinh xắn, còn có đôi
môi đỏ mọng nửa kín nửa hở của có. Môi cô rất đẹp, màu quả anh đào. Đã từng có tạp chí bình chọn ra
đôi môi làm đàn ông vừa nhìn liền muốn hôn, cô chính là một trong
sô đó. Bây giờ bên cạnh môi cô dính một ít bơ sữa. Sau lời nhắc nhở của anh, bản
tính thiếu nữ Hạ Tịch Quán đã
vươn lưỡi ra trực tiếp liễm vết sữa vào miệng. Khi cô ngước mắt lên nhìn anh
một lần nữa, Lục Hàn Đình vừa đảo mặt quét qua đôi môi đỏ
mọng của cô, vừa giơ tay kéo
lỏng và vạt trên cổ áo, yết hầu
chuyển động lên lầu, bước vào phòng sách. Vành tai trắng như tuyết của Hạ
Tịch Quán đỏ lên, động tác nới
lỏng cà vạt của Lục Hàn Đình rất
trí mạng, như thể dùng ánh mắt
để lái xe. Hạ Tịch Quán mau chóng rút ra khăn tay dùng lực lau miệng. Lúc này quản gia dẫn theo một
ông già lên lầu, Hạ Tịch Quán hỏi: “Bà nội, người đó là ai vậy?” “Ò, đó là Nam Uyên tiên sinh, một tháng sẽ đến đây một lần.” Trong lòng Hạ Tịch Quán lộp cộp nhảy dựng, Nam Uyên tiên sinh chính là đại sư thôi miên nồi tiếng
thế giới, cô học y, đương nhiên đã từng nghe qua đại danh của ông. Nam Uyên tiên sinh vậy mà lại
đến đây, ông ấy chắc chắn là đến
để điều trị chướng mất ngủ cho
Lục Hàn Đình, xem ra chướng
mất ngủ của anh còn nghiêm trọng hơn cô tưởng tượng. Hạ Tịch Quán không yên tâm, cho
nên cô đi tới cửa phòng sách, lúc
này bên trong truyền đến một
tiếng vang quái dị, Hạ Tịch Quán
cả kinh, nhanh chóng đẩy cửa phòng sách. Trong thư phòng một đống hỗn độn, toàn bộ văn kiện ở trên bàn sách đã rơi xuống thảm trải sàn, đồng hồ ở trong tay Nam Uyên tiên sinh cũng rơi vỡ. Lục Hàn Đình đứng ở trước bàn
làm việc, hai bàn tay lớn nắm chặt
lại để trên mặt bàn, gân xanh ở
trên tay anh đập mạnh, ngực anh
phập phồng giống như một con dã thú đang thở gấp. Nghe thấy tiếng mở cửa, Lục Hàn Đình ngẩng đầu lên, Hạ Tịch Quán đụng phải con ngươi mắt
thâm thúy của anh, bây giờ trong
đôi mắt anh nhuộm màu máu
đáng sợ, còn có xiềng xích dữ tợn. Anh bây giờ, giống như biến thành một người khác. Hạ Tịch Quán đã không còn xa lạ
với người này, tối hôm qua vừa mới gặp. Hai người bốn mắt nhìn nhau, Lục
Hàn Đình mím môi mỏng thành
đường cong lạnh lẽo, trầm giọng nói: “Ra ngoài!” Hạ Tịch Quán đứng đó không
động đậy. Quản gia nhặt những mảnh vỡ đồng hồ lên dẫn Nam Uyên tiên sinh đi ra ngoài, đóng cửa phòng sách lại. Một cánh cửa phòng, ngăn cách ra hai thế giới. Hạ Tịch Quán nhìn về phía Nam
Uyên tiên sinh: “Nam Uyên tiên sinh, anh ấy sao rồi?” Nam Uyên tiên sinh lắc đầu: “Lúc
vừa mới bắt đầu tôi còn có thể
Chương 8: Lục Thái Thái Của Tôi.
tiên hành thôi miên cho Lục thiêu,
để một tháng cậu ấy được nghỉ
ngơi một ngày, nhưng tình huống
tinh thần của cậu ấy tồi tệ quá
nhanh, Lục thiếu vô cùng cảnh
giác, phòng tuyến trong lòng vừa
mạnh mẽ vừa kinh khủng, tôi
không có cách để tiến hành thôi miên cậu ấy nữa rồi.” Không ngoài dự tính của Hạ Tịch   Quán, Lục Hàn Đình là một người đàn ông trưởng thành thâm trầm
mà sâu sắc, cảm xúc rất ít khi lộ
ra ngoài, người đàn ông như vậy bình tĩnh mà tự kiềm chê. Hạ Tịch Quán nhẹ nhàng buông
tay xuống, sau đó cô giơ tay tháo chốt cửa, muốn tiến vào. “Thiếu phu nhân, không thể, bây
giờ cô vào rất nguy hiểm, lẽ nào
cô đã quên chuyện tối hôm qua rôi sao?” Bác Phúc quản gia nhanh chóng ngăn cản nói. Con ngươi mắt của Hạ Tịch Quán
nhìn vào bác Phúc: “Bác Phúc,
chính bởi vì cháu không quên,
cho nên cháu mới muốn tiến vào,
ngỡ khi chướng mất ngủ phát
triển thành bệnh tinh thần, anh ấy
sẽ không thể khống chế được cái
trạng thái cáu gắt phiền muộn đó
trong cơ thể mình nữa, đến lúc đó
phân tách ra nhân cách thứ hai,
nhân cách thứ hai sẽ hoàn toàn thay thế được anh ấy.” Sắc mặt bác Phúc tái nhợt. Hạ Tịch Quán đẩy cửa bước vào. Trong phòng sách, Lục Hàn Đình
thấy Hạ Tịch Quán quay lại, vẻ lo
lắng ở mi tâm lại rơi xuống một tầng: “Ra ngoài, đừng để cho tôi phải nói câu này lân thứ ba.”   Hạ Tịch Quán tiến lên, trong con
ngươi mắt tràn ra ý cười: “Lục
tiên sinh, tôi chính là muốn thử
anh nói câu này lần thứ ba sẽ như thế nào?” Lục Hàn Đình cảm thấy toàn thân
khó chịu, gân xanh ở trên thái
dương của anh đã gồ lên, thân
thể chậm rãi không khống chế
Chương 8: Lục Thái Thái Của Tôi.
được, anh không muôn tôn thương cô. Giơ tay giam lại cánh tay của Hạ
Tịch Quán, từ trong cỗ họng phát ra một tiếng: “Cút”
Anh đầy cô.
Hạ Tịch Quán không đứng vững, lúc cả người ngã sống soài trên thảm trải sàn phần trán không   Chương 8: Lục Thái Thái Của Tôi.
may đụng vào góc nhọn bàn trà, máu tươi liền chảy ra. Hạ Tịch Quán rên rỉ kêu lên một
tiếng, dùng bàn tay bịt kín miệng
vết thương, máu tươi từ trong khe hở chảy ra. E—! 1744 %4 @292 Á Trang 32